再过宜兴舟中见芍药数枝忆淮乡此花之盛为之怅然辄成三绝 其三 zài guò yí xīng zhōu zhōng jiàn sháo yào shù zhī yì huái xiāng cǐ huā zhī shèng wèi zhī chàng rán zhé chéng sān jué qí sān 仲并 · 宋代 zhòng bìng · sòng dài 标签: 诗词 却què是shì溪xī头tóu消xiāo息xī真zhēn,故gù园yuán十shí载zài漫màn风fēng尘chén。 如rú今jīn不bù问wèn黄huáng楼lóu子zi,浅qiǎn白bái轻qīng红hóng自zì可kě人rén。 ← 返回诗文列表