再过宜兴舟中见芍药数枝忆淮乡此花之盛为之怅然辄成三绝 其一 zài guò yí xīng zhōu zhōng jiàn sháo yào shù zhī yì huái xiāng cǐ huā zhī shèng wèi zhī chàng rán zhé chéng sān jué qí yī 仲并 · 宋代 zhòng bìng · sòng dài 标签: 诗词 故gù眼yǎn相xiāng看kàn未wèi作zuò疏shū,平píng生shēng风fēng味wèi是shì吾wú庐lú。 娉pīng娉pīng袅niǎo袅niǎo谁shuí家jiā子zi,浪làng说shuō倾qīng城chéng总zǒng不bù如rú。 ← 返回诗文列表