嘲李珣(宾贡李珣,字德润,本蜀中土生波斯也。少小苦心,屡称宾贡,所吟诗句,往往动人。尹校书鹗者,锦城烟月之士,与李生常为善友。遽因戏遇嘲之,李生文章,扫地而尽。诗曰:)

cháo lǐ xún bīn gòng lǐ xún zì dé rùn běn shǔ zhōng tǔ shēng bō sī yě shǎo xiǎo kǔ xīn lǚ chēng bīn gòng suǒ yín shī jù wǎng wǎng dòng rén yǐn xiào shū è zhě jǐn chéng yān yuè zhī shì yǔ lǐ shēng cháng wèi shàn yǒu jù yīn xì yù cháo zhī lǐ shēng wén zhāng sǎo dì ér jǐn shī yuē

尹鹗 唐代

yǐn è · táng dài

标签: 诗词

cóngláiluànchángqiángxuéwénzhāng

jiǎráozhédōngtángguìchòuxūnláixiāng

jiànjièchìluàncháng

分享

复制链接或文字到微信;「保存分享图」在本地生成竖版配图(与转发链接时的小图不同,链接小图由微信抓取本站固定图)。

← 返回诗文列表