京师故人有以陇西鹦鹉遗予者因畜养之去年出守缙云提挈而至性灵甚慧触类能言公退玩之常若不足忽遇疾而逝因命瘗于小园作诗一章聊以追悼识者无罪予以贵畜也

jīng shī gù rén yǒu yǐ lǒng xī yīng wǔ yí yǔ zhě yīn chù yǎng zhī qù nián chū shǒu jìn yún tí qiè ér zhì xìng líng shèn huì chù lèi néng yán gōng tuì wán zhī cháng ruò bù zú hū yù jí ér shì yīn mìng yì yú xiǎo yuán zuò shī yī zhāng liáo yǐ zhuī dào shí zhě wú zuì yǔ yǐ guì chù yě

杨亿 宋代

yáng yì · sòng dài

标签: 诗词

lǒngshānqiūshùjiùcháoqīngyuǎnxiàngjiāngdōngzhúpèijīng

guómènghúnyīngliáoràochūnhóushéjiànfēnmíng

shēngjǐngcánbǎizhuànqiānqiáokěnràngyīng

zhōngdiāolóngxīnliànjīngniándānyóuqīng

guīyīnchéngzhǔshàngyǒuqíng

zàngxiǎoyuánfāngcǎoláijīng绿táishēng

← 返回诗文列表