富春山人为予道其所获石于江中者状甚怪伟欲予作诗言若可得持归刻其上当相与传无穷余夜坐平云阁是时山月清凛啼虫正苦余因此景物索笔砚为山人赋之

fù chūn shān rén wèi yǔ dào qí suǒ huò shí yú jiāng zhōng zhě zhuàng shèn guài wěi yù yǔ zuò shī yán ruò kě dé chí guī kè qí shàng dāng xiāng yǔ chuán wú qióng yú yè zuò píng yún gé shì shí shān yuè qīng lǐn tí chóng zhèng kǔ yú yīn cǐ jǐng wù suǒ bǐ yàn wèi shān rén fù zhī

文同 宋代

wén tóng · sòng dài

标签: 诗词

jiāngcuánwánqiūjiāngyǎnguòduōsuǒ

fēngshuāngduànliànjiānzhònglàngpēnméi

chūnshānrénhǎoshàngjiàn便biànzuò

juānchánqiānwǎnzhìtíngxiàjiǎojīngjiāoshèn

jīngjīnnínghuájīnlǎolěikāiqiào

kuángchībēnshìyāojiǎoměngtuánshēngpéng

shānrénkuāwèishīzhīcánzhuō

dāngzǒudàoshānrénjiāyuèyānguān

← 返回诗文列表