方春时群兔食麦先生置罝焉终无所获今者原头草枯无所隐遁乃得以投汤饼是兔得所嗜以死而先生之愤亦快也既感斯语因继前韵

fāng chūn shí qún tù shí mài xiān shēng zhì jū yān zhōng wú suǒ huò jīn zhě yuán tóu cǎo kū wú suǒ yǐn dùn nǎi dé yǐ tóu tāng bǐng shì tù dé suǒ shì yǐ sǐ ér xiān shēng zhī fèn yì kuài yě jì gǎn sī yǔ yīn jì qián yùn

王洋 宋代

wáng yáng · sòng dài

标签: 诗词

shānxuěrùnmàizixiāngbozhái

xiānshēnghǎoshūliàoxiàngláizāoè

jùnjùnshìāněrshēnguīpáochú

xiáfāngtóngguǐshūwénzhèngqiúzhǎng

dāngshíshíyīngjīnjiǎotāngbǐngjīnchēngqiǎo

xìngyīnsuǒshìtóngpēngdǐngráosònggānnǎo

分享

复制链接或在手机上使用系统分享。

← 返回诗文列表