贫家连岁蚕荒今年尤甚,妻孥有号寒之患每欲以酒自宽酒恶竟不能醉拙于生事殊可笑也表弟万大年家蚕熟酒醇有足乐者因思旧诗有剩栽桑柘教妻蚕句遂和以寄之

pín jiā lián suì cán huāng jīn nián yóu shèn qī nú yǒu hào hán zhī huàn měi yù yǐ jiǔ zì kuān jiǔ è jìng bù néng zuì zhuō yú shēng shì shū kě xiào yě biǎo dì wàn dà nián jiā cán shú jiǔ chún yǒu zú lè zhě yīn sī jiù shī yǒu shèng zāi sāng zhè jiào qī cán jù suì hé yǐ jì zhī

王十朋 宋代

wáng shí péng · sòng dài

标签: 诗词

niánshíshàngkānlǎoshēngān

dàigēngyóuwèishìchūwèinán

hàohánérsāngtiáoyǐnjiǔbīnxiánzhīgān

kānxiàntōngjiāwàngōngzijūnshànniànggèngnéngcán

分享

复制链接或文字到微信;「保存分享图」在本地生成竖版配图(与转发链接时的小图不同,链接小图由微信抓取本站固定图)。

← 返回诗文列表