府斋岁晏节物感人辄成拙诗二篇上寄昭文相公枢密太尉虽俚调无取亦盍各斐然之义也 其二 fǔ zhāi suì yàn jié wù gǎn rén zhé chéng zhuō shī èr piān shàng jì zhāo wén xiāng gōng shū mì tài wèi suī lǐ diào wú qǔ yì hé gè fěi rán zhī yì yě qí èr 宋庠 · 宋代 sòng xiáng · sòng dài 标签: 诗词 处chù世shì何hé尝cháng尽jǐn值zhí才cái,虚xū名míng高gāo位wèi自zì惊jīng猜cāi。 千qiān重zhòng浪làng里lǐ随suí流liú出chū,百bǎi尺chǐ竿gān头tóu试shì险xiǎn回huí。 衰shuāi鬓bìn不bù徒tú欺qī晓xiǎo雪xuě,孤gū心xīn兼jiān欲yù伴bàn寒hán灰huī。 嵩sōng阳yáng颍yǐng曲qū风fēng烟yān接jiē,已yǐ仗zhàng归guī云yún作zuò隠yǐn媒méi。 ← 返回诗文列表