题法喜院是院一瓦一木皆自能师手而师丈室惟布衾木枕无复长物即之坐庞眉皓顶泊然似不能言者无乃真有道者耶 其一 tí fǎ xǐ yuàn shì yuàn yī wǎ yī mù jiē zì néng shī shǒu ér shī zhàng shì wéi bù qīn mù zhěn wú fù zhǎng wù jí zhī zuò páng méi hào dǐng pō rán shì bù néng yán zhě wú nǎi zhēn yǒu dào zhě yé qí yī 舒亶 · 宋代 shū dǎn · sòng dài 标签: 诗词 抱bào山shān重zhòng屋wū两liǎng回huí廊láng,杉shān桧guì如rú云yún百bǎi尺chǐ长zhǎng。 香xiāng火huǒ它tā年nián谁shuí第dì一yī,老lǎo师shī辛xīn苦kǔ顶dǐng如rú霜shuāng。 ← 返回诗文列表