题法喜院是院一瓦一木皆自能师手而师丈室惟布衾木枕无复长物即之坐庞眉皓顶泊然似不能言者无乃真有道者耶 其二 tí fǎ xǐ yuàn shì yuàn yī wǎ yī mù jiē zì néng shī shǒu ér shī zhàng shì wéi bù qīn mù zhěn wú fù zhǎng wù jí zhī zuò páng méi hào dǐng pō rán shì bù néng yán zhě wú nǎi zhēn yǒu dào zhě yé qí èr 舒亶 · 宋代 shū dǎn · sòng dài 标签: 诗词 了le无wú情qíng解jiě作zuò攀pān缘yuán,一yī钵bō三sān衣yī只zhǐ兀wù然rán。 坐zuò对duì青qīng山shān不bù知zhī老lǎo,学xué人rén休xiū问wèn祖zǔ师shī禅chán。 ← 返回诗文列表