荷花辱于淫邪陷于老佛几千载自托根濂溪而后始得以其中通外直者侪于道而近世魏鹤山又推本周子之意取泽陂之诗所谓硕大且俨者归之君子焉明伦堂后新池骤著花教授遂见之诗且有取于周子香远之句寄兴远矣因次韵

hé huā rǔ yú yín xié xiàn yú lǎo fú jǐ qiān zài zì tuō gēn lián xī ér hòu shǐ dé yǐ qí zhōng tōng wài zhí zhě chái yú dào ér jìn shì wèi hè shān yòu tuī běn zhōu zi zhī yì qǔ zé bēi zhī shī suǒ wèi shuò dà qiě yǎn zhě guī zhī jūn zi yān míng lún táng hòu xīn chí zhòu zhù huā jiào shòu suì jiàn zhī shī qiě yǒu qǔ yú zhōu zi xiāng yuǎn zhī jù jì xīng yuǎn yǐ yīn cì yùn

牟𪩘 宋代

móu yǎn · sòng dài

标签: 诗词

dàozhōngshēngyānqǐngnéngkāilián

gēnjiǎohǎoshíhuāyuèyuántóuhuóchùshuǐlián

huànxǐngcóngqiánmèngchénshīzuìhòupiān

yuèguāngfēngzhēnluòqiānniánhòushuíchuán

← 返回诗文列表