达观禅师昙颖住隠静兰若或言自此猕猴散走不来颖尝哂曰吾知是山枇杷为多始至也未实故其去将实也必群集后果然颖恶乎俗之好异恐传以为人惑欲予咏而播之

dá guān chán shī tán yǐng zhù yǐn jìng lán ruò huò yán zì cǐ mí hóu sàn zǒu bù lái yǐng cháng shěn yuē wú zhī shì shān pí pá wèi duō shǐ zhì yě wèi shí gù qí qù jiāng shí yě bì qún jí hòu guǒ rán yǐng è hū sú zhī hǎo yì kǒng chuán yǐ wèi rén huò yù yǔ yǒng ér bō zhī

梅尧臣 宋代

méi yáo chén · sòng dài

标签: 诗词

yǐnjìngshānzhōnghóuwǎngwǎngguò

dǎoshīguīshúháiduō

chánníngqiúrénqièé

wèichángxiánrènguàsōng

← 返回诗文列表