比得貍一枚所过輙馥然有香时时翳兰丛下而引其鼻若能自择其所处貍之族最多独牛尾食之可口江西亦呼为玉面然彼以甘肥遭烹而此独以能香为人所贵非众貍可望也为作此诗一首

bǐ dé lí yī méi suǒ guò zhé fù rán yǒu xiāng shí shí yì lán cóng xià ér yǐn qí bí ruò néng zì zé qí suǒ chù lí zhī zú zuì duō dú niú wěi shí zhī kě kǒu jiāng xī yì hū wèi yù miàn rán bǐ yǐ gān féi zāo pēng ér cǐ dú yǐ néng xiāng wèi rén suǒ guì fēi zhòng lí kě wàng yě wèi zuò cǐ shī yī shǒu

毛滂 宋代

máo pāng · sòng dài

标签: 诗词

chūnshānxiécāngtóubàoxiéxiāngzhemèi

cónglánchùshēnshǔxiāng

dìngfēiqīngqiūājiākǒngshìzhōngtáicānbǎi

tàizhēnfēizixiùnángshēngzhǎngbànruìlóngxiāng

shízhúhuākāi殿diànnuǎnshíxīnzhūdāng

zhījīněrkōngshānnèishíxiàshānyāochūyúnbèi

nòngxiāngqiǎncǎorénshìjiāngwèijūnpèi

értóngshǒuchūèshìānnéngbèi

zāozhōngmiàngānrénshíérféizhēnghuǐ

dōngtánglǎoziyǒuxiāngyuánbǎiyānjiānhuílài

xiāngcóngzhēnsuǒzāi便biàntóngwèiěrpèi

← 返回诗文列表