和仆射牛相公以离阙庭七年班行亲故亡殁十无一人再睹龙颜喜庆虽极感叹风烛能不怆然因成四韵并示集贤中书二相公所和

hé pū shè niú xiāng gōng yǐ lí quē tíng qī nián bān xíng qīn gù wáng mò shí wú yī rén zài dǔ lóng yán xǐ qìng suī jí gǎn tàn fēng zhú néng bù chuàng rán yīn chéng sì yùn bìng shì jí xián zhōng shū èr xiāng gōng suǒ hé

刘禹锡 唐代

liú yǔ xī · táng dài

标签: 诗词

jiǔlóngquēyōnghóngjiàntiānyánbàichìchísānshěngyīngliáofēijiù

yúnpíngfēngshīshèliánróng耀yàoguāndāngshí

← 返回诗文列表