唐常建作破山寺诗云竹径通幽处禅房花木深欧阳永叔毎叹赏此句以为不可及温陵康元寿守琼逾年乐其地僻而事简以清静治之于郡圃植竹数百竿中有小亭因榜曰通幽偶成拙句

táng cháng jiàn zuò pò shān sì shī yún zhú jìng tōng yōu chù chán fáng huā mù shēn ōu yáng yǒng shū měi tàn shǎng cǐ jù yǐ wèi bù kě jí wēn líng kāng yuán shòu shǒu qióng yú nián lè qí dì pì ér shì jiǎn yǐ qīng jìng zhì zhī yú jùn pǔ zhí zhú shù bǎi gān zhōng yǒu xiǎo tíng yīn bǎng yuē tōng yōu ǒu chéng zhuō jù

李光 宋代

lǐ guāng · sòng dài

标签: 诗词

xiāojīn怀huáiziyóushèngzāixiūzhújìngtōngyōu

sānjiānyuǎnyuānmíngzháibǎichǐkuāliànglóu

fēngsòngniǎoshēngchūnshāiliányǐngmèngyōuyōu

shānjuéjǐngqīncéngdàoshuíqiǎnláihǎiwàizhōu

← 返回诗文列表