德起侍讲侍郎以亲老丐外章累数十上上虽察其诚至眷待方隆卒不许其去五月九日有旨令归觐且使迎奉以来一时士友莫不歆艳称叹为人臣子能使圣主敬爱贪恋如此诚千载之遇足以显其父母扬名后世矣上虞李某作诗送行 dé qǐ shì jiǎng shì láng yǐ qīn lǎo gài wài zhāng lèi shù shí shàng shàng suī chá qí chéng zhì juàn dài fāng lóng zú bù xǔ qí qù wǔ yuè jiǔ rì yǒu zhǐ lìng guī jìn qiě shǐ yíng fèng yǐ lái yī shí shì yǒu mò bù xīn yàn chēng tàn wèi rén chén zi néng shǐ shèng zhǔ jìng ài tān liàn rú cǐ chéng qiān zài zhī yù zú yǐ xiǎn qí fù mǔ yáng míng hòu shì yǐ shàng yú lǐ mǒu zuò shī sòng xíng 李光 · 宋代 lǐ guāng · sòng dài 标签: 诗词 别bié浦pǔ征zhēng帆fān速sù,归guī宁níng汉hàn诏zhào温wēn。 青qīng云yún方fāng得dé路lù,白bái髪fà笑xiào迎yíng门mén。 欲yù报bào慈cí亲qīn意yì,难nán忘wàng圣shèng主zhǔ恩ēn。 朝cháo回huí奉fèng温wēn凊qìng,忠zhōng孝xiào两liǎng能néng存cún。 ← 返回诗文列表