大人和云楼底雪千峰楼头着寓翁梅方开萼绿桃已亚枝红斟浅偏劳劝眠迟不受烘锦城春在眼何暇问蚕丛时四川李制置以荣州见辟辞之也某因用前韵 dà rén hé yún lóu dǐ xuě qiān fēng lóu tóu zhe yù wēng méi fāng kāi è lǜ táo yǐ yà zhī hóng zhēn qiǎn piān láo quàn mián chí bù shòu hōng jǐn chéng chūn zài yǎn hé xiá wèn cán cóng shí sì chuān lǐ zhì zhì yǐ róng zhōu jiàn pì cí zhī yě mǒu yīn yòng qián yùn 洪咨夔 · 宋代 hóng zī kuí · sòng dài 标签: 诗词 寄jì榻tà高gāo寒hán地dì,收shōu心xīn懒lǎn散sàn翁wēng。 鸡jī鸣míng虚xū室shì白bái,鸦yā起qǐ小xiǎo窗chuāng红hóng。 古gǔ操cāo尘chén弦xián拂fú,新xīn诗shī冻dòng研yán烘hōng。 桃táo梅méi芳fāng意yì觉jué,不bù是shì去qù年nián丛cóng。 ← 返回诗文列表