偶得梅一种疏枝清香附萼之花五出与江梅无异但花色微红而五出之上复有一重或十叶或九叶他日皆并蒂双实俗呼为鸳鸯梅昔上林有赵昭仪所植同心梅疑即此也因成四绝 其三

ǒu dé méi yī zhǒng shū zhī qīng xiāng fù è zhī huā wǔ chū yǔ jiāng méi wú yì dàn huā sè wēi hóng ér wǔ chū zhī shàng fù yǒu yī zhòng huò shí yè huò jiǔ yè tā rì jiē bìng dì shuāng shí sú hū wèi yuān yāng méi xī shàng lín yǒu zhào zhāo yí suǒ zhí tóng xīn méi yí jí cǐ yě yīn chéng sì jué qí sān

洪适 宋代

hóng shì · sòng dài

标签: 诗词

zifénghuāxīnhuīfāngchūjiànyǎnháikāi

yīnglínshuǐhéngxiécéngzuòfēiniànlái

分享

复制链接或在手机上使用系统分享。

← 返回诗文列表