僧有悟策者见予于珞碛江上诵程子山孙季辰李仁甫赋成都信相寺水月亭之什仆曩客成都朝夕过信相鉴公求此诗至再三余谓诗于佛法业成绮语每笑诃之不为作今策诵二三公佳句起予追赋长句付策令寄鉴公

sēng yǒu wù cè zhě jiàn yǔ yú luò qì jiāng shàng sòng chéng zi shān sūn jì chén lǐ rén fǔ fù chéng dōu xìn xiāng sì shuǐ yuè tíng zhī shén pū nǎng kè chéng dōu cháo xī guò xìn xiāng jiàn gōng qiú cǐ shī zhì zài sān yú wèi shī yú fú fǎ yè chéng qǐ yǔ měi xiào hē zhī bù wèi zuò jīn cè sòng èr sān gōng jiā jù qǐ yǔ zhuī fù zhǎng jù fù cè lìng jì jiàn gōng

冯时行 宋代

féng shí xíng · sòng dài

标签: 诗词

tiānxíngmíngyuèxíngshuǐshuǐyuèxiāngwàn

tiāngōngshuínéngyuèzàishuǐzhōngtiānzuò

xīnyuèmíngzuòliǎngzhēnyuèběnzàiqīngtiānshàng

suīyúnshuōbiéshuōkǒngzhòngshēngdiāndàoxiǎng

shǎochéngchéngwēigōngquēóshuǐyuèsēngráoshé

sānxiáshuǐhánméihuāshíduìyuègēngshī

← 返回诗文列表