仲子叔明二邦君兼济子安德和文明四使者同过逐客于文殊偶食无肉客既满意而主人略无愧色作诗一首

zhòng zi shū míng èr bāng jūn jiān jì zi ān dé hé wén míng sì shǐ zhě tóng guò zhú kè yú wén shū ǒu shí wú ròu kè jì mǎn yì ér zhǔ rén lvè wú kuì sè zuò shī yī shǒu

邓肃 宋代

dèng sù · sòng dài

标签: 诗词

zhéhuànwángliáoyòuchūbēngǎnguāngàilíncún

háohuáyànzhēngrénlěngluònéngláikòumén

tànchóuchángchōngxucóngláizuìyǎngàiqiánkūn

xiāngzhīzhèngzàishìqíngwàihuíqiónglùn

← 返回诗文列表